"Sợ cái quái gì?" Đào Đại Cường xua tay, "Trong núi này thì có cái gì đâu? Ban ngày em có súng, tối chui tọt vào trong nhà, ai gọi cũng kệ...""Không cần đâu, giờ mới giữa trưa. Lát nữa kiếm gì bỏ bụng rồi tôi về, trước khi trời tối vẫn kịp quay lại." Lý Long nói. "Giờ lo cơm nước trước đã, thịt chắc hun cũng hòm hòm rồi. Ăn uống đơn giản thôi, nướng lên mà ăn."
Cơm nước trong rừng thì chẳng cần cầu kỳ, lấp đầy cái bụng là được, có thịt ăn đã là hưởng thụ lắm rồi.
Lý Long đi ra phía phòng hun khói. Sau một hồi lâu, đống lửa bên dưới đã tắt ngấm, thịt được hun chuyển sang màu vàng đen óng ả. Hắn dùng dao xẻo một miếng lớn, nạc mỡ đan xen. Đào Đại Cường bên cạnh đã bẻ sẵn một bó cành liễu đỏ. Lý Long xiên thịt, Đại Cường nhóm lửa, chẳng mấy chốc lửa đã bùng lên.
Hắn dùng cành cây nhỏ nên lửa cháy đượm nhưng cũng tàn nhanh, để lại một đống than trắng hồng. Lý Long gác mấy xiên thịt lên tảng đá bên cạnh để nướng. Hai người cũng chẳng câu nệ, vừa nướng vừa ăn.




